Thursday, April 04, 2013

Phẫn uất, niềm tin và sợ hãi


Kể từ thời điểm xảy ra sự kiện Tiên Lãng cho đến ngày 02-4-2013, thời điểm mà Tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng đưa ra xét xử sơ thẩm vụ án anh em nhà Đoàn Văn Vươn – vụ án được dư luận trong và ngoài nước đặc biệt quan tâm – nổi bật lên ba vấn đề quan trọng nhất của sự kiện mang ý nghĩa quật khởi này: PHẪN UẤT, NIỀM TIN VÀ SỢ HÃI.
PHẪN UẤT TỘT CÙNG
Thành ngữ Việt Nam có câu “Con giun xéo lắm phải quằn” để chỉ việc ai đó dù hiền lành, cam chịu nhưng sẽ nảy sinh sự phản kháng nếu bị giẫm đạp và đè nén quá nhiều. Và thành ngữ Việt Nam còn có thêm câu “Tức nước vỡ bờ” để chỉ việc con người sẽ bùng lên quật khởi khi bị áp bức quá độ. Anh Đoàn Văn Vươn và những người anh em của anh, những người vợ chịu thương chịu khó của họ chính là điển hình của hàng chục triệu  “con giun” đang ngày đêm bị chính quyền giày xéo. Không thể mãi chịu đựng, những con giun đã buộc “phải quằn”, những bờ đê có thói quen chịu đựng đã buộc phải vỡ trước sự “tức nước”. Anh Vươn và người thân thể hiện sự “quằn”, “vỡ bờ” bằng cách trang bị cho mình vài khẩu súng hoa cải, một bình gas được cài thêm kíp nổ, và một vài lớp hàng rào thưa thớt. Tất cả trang thiết bị ấy chỉ là sự thể hiện phẫn uất, sự phản kháng trước những quyết định phi nhân văn của chính quyền hơn là sự thể hiện hành động chống người thi hành công vụ, thể hiện ý đồ giết người có chủ đích. Các trang thiết bị thô sơ và ít ỏi đó quá yếu ớt và mong manh trước hàng trăm quân nhân, công an được trang bị đầy đủ và được tổ chức chu đáo.
Sự phẫn uất tột cùng của anh Đoàn Văn Vươn và những người anh em ruột thịt chính là sự tiếp nối nổi bật của những hằng số phẫn uất kéo dài từ năm này qua năm khác, trải dài từ địa phương này sang địa phương khác: sự kiện Quỳnh Lưu – Nghệ An năm 1992, Thái Bình năm 1995, Đắk Lắk năm 2006, Tiền Giang năm 2009, EcoPark năm 2010, Dương Nội năm 2011 và 2012-2013, vân vân và vân vân… Và trong tương lai, sự phẫn uất này có thể bùng phát dữ dội hơn khi ngọn lửa Đoàn Văn Vươn đã trở thành một biểu tượng của phẫn uất và phản kháng. 
NIỀM TIN
Những hành động mang tính biểu tượng của anh Đoàn Văn Vươn và những người anh em ruột thịt của anh đã gieo vào hàng triệu con tim Việt những niềm tin tươi sáng vào một ngày mai tươi đẹp hơn. Niềm tin ấy được vợ anh Đoàn Văn Vươn thể hiện một cách mộc mạc mà sâu sắc: “Gia đình chúng tôi sẵn sàng chịu thiệt để cuộc sống công bằng và tốt đẹp hơn”. Niềm tin ấy được thể hiện qua việc hàng ngàn người khắp nơi trên đất nước tìm mọi cách để đến được Hải Phòng trong những ngày xử án nhằm tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho anh em nhà Đoàn Văn Vươn. Niềm tin ấy được thể hiện bằng tuyên ngôn cháy bỏng CÔNG LÝ CHO ĐOÀN VĂN VƯƠN được phát đi từ những nhiệt huyết chỉ mới 20 tuổi. Niềm tin ấy được thể hiện bằng “những con chữ biểu tình” (tựa một bài thơ của Nguyễn Trọng Tạo xuất hiện trong những ngày gần đây) tràn ngập trên các mạng truyền thông xã hội, trên các mạng xã hội như Twitter, Facebook đòi các nhà chức trách Việt Nam trả tự do cho anh em nhà Đoàn Văn Vươn, vạch rõ các sai trái về chính sách đất đai của Việt Nam. Niềm tin vào một ngày mai tốt đẹp hơn còn được thể hiện qua các câu khẩu hiệu được bà con nông dân ở Dương Nội, EcoPark dương lên: “Đoàn Văn Vươn vĩ đại”, “Tinh thần Đoàn Văn Vươn bất diệt”, “Hãy học tập tinh thần chiến đấu của Đoàn Văn Vươn”… Niềm tin ấy còn được tiếp sức bởi những nhiệt huyết tự do và dân chủ từ khắp nơi. 
SỢ HÃI TỘT CÙNG
Khi một chính thể sợ hãi, chính thể ấy sẽ thể hiện sức mạnh bạo lực, phẩm chất đàn áp bằng cách tung ra những lực lượng chính qui đông đảo. Trong ngày đầu tiên xét xử sơ thẩm vụ án Đoàn Văn Vươn, chính thể Việt Nam mà đại diện là chính quyền thành phố Hải Phòng đã tung ra rất đông những lực lượng cảnh sát nổi và chìm, dùng các thủ đoạn  để chia cắt và cô lập những người ủng hộ anh Vươn, phá sóng điện thoại di động và internet để ngăn chặn thông tin xét xử, không cho các phóng viên quốc tế trực tiếp vào phòng xử án hòng ngăn chặn một làn sóng thông tin toàn cầu. Chính quyền Việt Nam và nhà cầm quyền ở Hải Phòng đã quên đi một điều rất cơ bản rằng, con đường ngắn nhất để đi đến diệt vong là đàn áp nhân dân và bịt miệng báo chí. 
Vụ án Đoàn Văn Vươn được đưa ra xét xử, thông tin này làm tôi nhớ tới bài thơ Tự bạch Chí Phèo của nhà thơ Tùng Bách, trong đó có đoạn: “Nhân dân không là tớ – Nhưng tớ là nhân dân – Tớ là nhân dân của làng Vũ Đại – Đểu với đây thì đây đểu lại – Tưởng đây sợ chết lắm à?“. Trong vụ Đoàn Văn Vươn, rõ ràng anh Vươn đã vô tình trở thành Chí Phèo để chống lại chính quyền là Bá Kiến.
Anh Vươn có thể đã phạm tội. Nhưng sự phạm tội của anh bắt nguồn từ từ những chính sách lạc hậu và sai trái của luật pháp Việt Nam và người thừa hành luật pháp ấy. Đó là bi kịch của anh Vươn nói riêng và cũng là bi kịch của hàng triệu người Việt Nam nói chung. Vụ án Đoàn Văn Vươn đã thức tỉnh nhân dân Việt Nam nhưng liệu có thức tỉnh được những não trạng đang nắm trong tay quyền lực? Có lẽ nào nhà cầm quyền mãi diễn những hài kịch nhạt thếch trong lúc nhân dân buộc phải đón nhận những bi kịch cay đắng nhất?
Nếu chính quyền Việt Nam nhận ra muôn vàn sự sai trái trong vụ án anh Vươn thì chính quyền hãy thể hiện sự cầu tiến và khoan dung bằng cách giành cho anh Vươn bản án nhẹ nhất!
T.D.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
Nguồn Bauxitvn

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế: Việt Nam cần thay Quốc hội và Hiến pháp


Bác sĩ bất đồng chính kiến Nguyễn Đan Quế hiện đang bị quản thúc tại gia kêu gọi thay thế hoàn toàn Hiến pháp 1992 mà nhà nước đang kêu gọi toàn dân góp ý sửa đổi.

Bác sĩ Nguyễn Ðan Quế

Nhà đấu tranh dân chủ được đề cử giải Nobel Hòa Bình cho rằng bản Hiến pháp hiện hành “hoàn toàn vô giá trị” và kêu gọi tăng cường sức mạnh quần chúng để buộc nhà cầm quyền phải cho phép dân bầu ra một Quốc hội Lập hiến vì nền dân chủ thực thụ cho người dân Việt Nam.
Trao đổi với Trà Mi của Ban Việt Ngữ VOA tối ngày 1/4, từ Sài Gòn, bác sĩ Quế cho biết thêm chi tiết:
Bấm vào nghe cuộc phỏng vấn bác sĩ Nguyễn Đan Quế Tải
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, sáng lập viên Cao trào Nhân bản vào năm 1990, bị Việt Nam cầm tù tổng cộng trên 20 năm vì các hoạt động cổ võ cho tự do-dân chủ mà Hà Nội gọi là “phản động”.
Từ năm 2005, ông bị quản thúc tại gia ở Sài Gòn. Ông nhiều lần được đề cử nhận Giải Nobel Hòa Bình và hiện là ứng cử viên của giải thưởng danh giá quốc tế này trong năm nay.

Ông cũng được vinh danh nhiều giải thưởng nhân quyền quốc tế, trong đó có Giải Nhân quyền Raoul Wallenberg năm 1994, Giải Nhân quyền Robert Kennedy năm 1995, Giải Nhân quyền Hellman/Hammett năm 2002, và Giải Nhân quyền Heinz R.Pagels năm 2004.

Theo VOA
PS: Thông tin về bác sĩ Nguyễn Đan Quế http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_%C4%90an_Qu%E1%BA%BF

THÔNG BÁO CỦA NHÓM SOẠN THẢO VÀ KÝ KIẾN NGHỊ 72* VỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP


  Trong những ngày này, việc tổ chức hội nghị, hội thảo và các hình thức khác thu thập ý kiến của nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 (dưới đây gọi tắt là Dự thảo) được công bố theo Nghị quyết của Quốc hội đang diễn ra rộng khắp. Các phương tiện thông tin đại chúng đưa tin và bình luận đều nhấn mạnh sự tán thành, nhất trí cao đối với Dự thảo.
   Nghị quyết của Quốc hội về tổ chức lấy ý kiến nhân dân tham gia vào việc sửa đổi Hiến pháp yêu cầu “phải được tiến hành rộng rãi, dân chủ, khoa học, công khai”. Tuy nhiên việc tổ chức thực hiện trong thời gian qua có nhiều cách làm ồ ạt nặng tính hình thức và áp đặt, cốt tạo được con số rất lớn những người tán thành Dự thảo, nhất là về những điều cơ bản của thể chế chính trị hiện hành, nhằm chuẩn bị cho Dự thảo được thông qua tại Quốc hội.
Nghị quyết Đại hội XI của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) xác định “Đổi mới đồng bộ và phù hợp về kinh tế và chính trị”, “Mở rộng dân chủ, phát huy tối đa nhân tố con người” là những quan điểm phát triển đất nước. Khi công bố Nghị quyết nêu trên của Quốc hội, đại diện của Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 nói rõ “việc góp ý không có vùng cấm, kể cả về Điều 4”. Kiến nghị 72 đề cập đến đổi mới thể chế chính trị trong việc sửa đổi Hiến pháp khác với Dự thảo, sau khi tập hợp được hơn hai nghìn chữ ký, đã được một đoàn đại diện trao trực tiếp cho Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp với đề nghị được công bố nội dung cơ bản trên báo chí để nhiều người biết và tham gia thảo luận. Cách làm minh bạch, đường hoàng, đúng tinh thần Nghị quyết của Quốc hội như vậy, nhưng cho đến nay nội dung của Kiến nghị 72 vẫn không được đề cập trên các phương tiện truyền thông của hệ thống chính trị, lại bị một số vị lãnh đạo và một số bài viết trên báo hàm ý phê phán gay gắt, kết tội là chống đối Đảng cầm quyền và Nhà nước, phá hoại đại đoàn kết dân tộc, thậm chí đòi xử lý.
   Chúng tôi thấy cần nói rõ thêm tinh thần của Kiến nghị 72:
   Trong bối cảnh quốc tế đầy thách thức, đất nước ta đang lâm vào tình trạng suy yếu, xuống cấp về hầu hết các mặt của đời sống xã hội (không chỉ kinh tế mà cả chính trị, xã hội, văn hóa, đạo đức) và tụt hậu so với nhiều nước xung quanh; chủ quyền quốc gia bị xâm phạm; “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên ĐCSVN, trước hết là trong bộ máy cầm quyền, suy thoái, biến chất, tham nhũng tràn lan. Chưa bao giờ lòng tin của dân đối với lãnh đạo ĐCSVN và Nhà nước thấp như ngày nay. Không chỉ dư luận xã hội nói nhiều mà thực trạng nêu trên còn được đề cập trong văn kiện của ĐCSVN, trong phát biểu của một số vị lãnh đạo cao và cán bộ lão thành cách mạng với nhận định tình hình nghiêm trọng tới mức trở thành nguy cơ lớn đối với sự sống còn của ĐCSVN, của chế độ.
Cuộc sống chỉ rõ nguyên nhân gốc rễ dẫn tới tình hình ấy chính là chế độ toàn trị của một đảng trên thực tế đang chi phối toàn bộ quyền lực nhà nước và hệ thống chính trị, đứng trên Nhà nước và pháp luật, vô hiệu hóa nhiều quyền tự do, dân chủ đã được quy định trong Hiến pháp… Vì vậy, đổi mới căn bản thể chế chính trị, chuyển từ toàn trị sang dân chủ, là yêu cầu cấp bách của đất nước, của nhân dân. Việc sửa đổi Hiến pháp lần này là cơ hội tốt để bước đầu đáp ứng yêu cầu ấy, mở đường cho đất nước đổi mới toàn diện, phát triển bền vững và bảo vệ vững chắc chủ quyền quốc gia.
   Trong bối cảnh hiện nay của đất nước, công cuộc đổi mới thể chế chính trị rất phức tạp, khó khăn; từng bước đi phải vượt qua nhiều trở lực, đặc biệt là phản ứng từ các nhóm lợi ích bất chính có quyền thế. Sự nghiệp rất hệ trọng này phải dựa vào sức mạnh của nhân dân, do nhân dân tiến hành. ĐCSVN đã từng từ bỏ một số quan điểm giáo điều được coi như nguyên lý của chủ nghĩa xã hội để cùng nhân dân tiến hành công cuộc đổi mới về kinh tế, đưa đất nước ra khỏi khủng hoảng kinh tế - xã hội những năm trước đây. Ngày nay, ĐCSVN có trách nhiệm lớn đối với quá trình chuyển đổi thể chế chính trị để đi tới thành công một cách ôn hòa, ít tổn thất nhất cho dân tộc.
   Dùng bạo lực và những thủ đoạn không chính đáng để duy trì chế độ toàn trị, cưỡng lại ý chí của nhân dân sẽ gây nguy hại lớn cho đất nước, cho dân tộc và cho cả ĐCSVN.
   Kiến nghị 72 không có mục đích nào khác hơn là góp phần vào bước khởi đầu đổi mới thể chế chính trị theo tinh thần đó. Một lần nữa, chúng tôi yêu cầu Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 và báo chí của hệ thống chính trị công bố Kiến nghị 72 cũng như các ý kiến khác với Dự thảo, chấm dứt cách đưa tin, bình luận một chiều, tạo điều kiện và khuyến khích thảo luận công khai, dân chủ, tranh luận thẳng thắn, nhằm đạt được sự đồng thuận tối đa theo tinh thần đoàn kết và hòa giải dân tộc. Mọi biện pháp áp đặt, mọi cách làm hình thức dù bằng phương tiện nào và bằng thủ đoạn nào, đều không thể đưa tới một Hiến pháp đáp ứng được yêu cầu của đất nước và mong đợi của nhân dân.
Về phần mình, chúng tôi sẵn sàng thảo luận công khai trên mọi diễn đàn trong cả nước, tôn trọng các ý kiến khác, cùng nhau tìm ra cái đúng và cần cho dân, cho nước để đóng góp có hiệu quả vào việc sửa đổi Hiến pháp.
Ngày 2 tháng 04 năm 2013
Chú thích:
* Kiến nghị ngày 19-01-2013 về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 do 72 người ký trực tiếp nên thường được gọi tắt là Kiến nghị 72.
Theo Bauxitvn.

Thêm một chiến dịch vận động nhân quyền cho Việt Nam

Thêm một chiến dịch vận động nhân quyền cho Việt Nam khởi sự tại Hoa Kỳ trước khi cuộc đối thoại nhân quyền thường niên Việt-Mỹ diễn ra vào giữa tháng này.

Chiến dịch do Ủy ban Cứu người Vượt biển BPSOS đề xướng bắt đầu từ ngày 10/4 với các buổi họp và điều trần tại Quốc hội Mỹ và sẽ kết thúc bằng cuộc tổng vận động vào đầu tháng 6 với phái đoàn hằng trăm người Việt đổ về thủ đô Washington tới các văn phòng dân biểu và thượng nghị sĩ kêu gọi ủng hộ hai đạo luật nhân quyền cho Việt Nam và đặt điều kiện nhân quyền với Hà Nội khi thương nghị Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương TPP.

Trong cuộc trao đổi với Trà Mi ngày 3/4, Giám đốc điều hành tổ chức BPSOS, Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, cho biết thêm chi tiết nghị trình cuộc vận động năm nay.

Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng: Ngày 10/4 sẽ có cuộc họp với các nhân viên lập pháp trong Ủy ban Đối ngoại Hạ Viện Hoa Kỳ. Sau đó sẽ có cuộc họp báo về vấn đề nhân quyền Việt Nam ngay tại Hạ viện. Chiều 10/4 sẽ có cuộc họp với Chủ tịch Ủy hội Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ về tình hình đàn áp tôn giáo tại Việt Nam.

Ngày 11/4 sẽ có cuộc điều trần tại Hạ viện Mỹ về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, tập trung vào 3 lĩnh vực: đàn áp tôn giáo, nạn tra tấn-bạo hành của công an, và nạn buôn người.

Vài tuần sau đó sẽ có cuộc điều trần nối tiếp, tập trung vào vấn đề tài sản của các giáo hội và của công dân Hoa Kỳ gốc Việt đã và đang bị cưỡng đoạt bởi chính quyền Việt Nam.

Hai cuộc điều trần này là nền móng cho hai đạo luật nhân quyền Việt Nam hy vọng được đưa vào Hạ viện Mỹ vào tháng 5 gồm Đạo luật Nhân quyền Việt Nam và Đạo luật Chế tài những kẻ vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Ngày 4/6 sẽ có cuộc tổng vận động tại Hạ và Thượng viện Quốc hội Hoa Kỳ để kêu gọi ủng hộ hai đạo luật này.

VOA: Thành phần tham dự các buổi điều trần này gồm những ai?

Tiến sĩ Nguyễn Ðình Thắng, Giám đốc điều hành tổ chức BPSOS.

​​
Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng: Các nhân chứng ra điều trần ngày 11/4 gồm cựu dân biểu Cao Quang Ánh, ông Võ Văn Ái từ Pháp đại diện cho Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, một giáo dân Cồn Dầu đã chứng kiến cuộc đàn áp ngày 4/5/2010, thân nhân của một nạn nhân buôn người trong số 15 cô gái Việt bị bán sang Nga làm mại dâm (mà hiện còn 8 cô đang trong tay những kẻ buôn người). Có tổng cộng 5 nhân chứng người Việt ra điều trần. Người thứ năm chúng tôi đang quyết định. Đây là cuộc điều trần hỗn hợp của hai Tiểu ban dưới Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ. Chúng tôi kỳ vọng có sự tham dự của Chủ tịch Tiểu ban đặc trách nhân quyền là dân biểu Christopher Smith và Chủ tịch Tiểu ban đặc trách Đông Á-Thái Bình Dương là dân biểu Steve Chabot, cùng một số các vị thường xuyên quan tâm về vấn đề Việt Nam như dân biểu Ed Royce, Frank Wolf, và Zoe Lofgren.

VOA: Nội dung buổi điều trần thứ nhì xoay quanh vấn đề tài sản giáo hội và tài sản công dân Mỹ gốc Việt bị tước đoạt. Vì sao vấn đề này được đặt ra trong cuộc vận động nhân quyền Việt Nam năm nay?

Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng: Đất đai là một vấn đề nhân quyền, nằm trong Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền. Mọi người đều có quyền sở hữu đất và không bị tước đoạt. Việc cưỡng chế đất đai đang là vấn đề nóng hổi ở Việt Nam hiện nay, gây ra hoạn nạn cho các nông dân và các giáo hội. Đó là công cụ đàn áp của chế độ nhắm vào các giáo hội độc lập như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Giáo hội Phật giáo Khme Krom, và những người Hmong, người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên theo đạo Tin Lành..v.v...Đối với các dân oan tại Việt Nam bị tịch thu đất đai, Hoa Kỳ không có tiếng nói mạnh mẽ được vì coi như “chuyện nội bộ”, nhưng trong suốt 37 năm qua, chính quyền Việt Nam đã tước đoạt tài sản của công dân Mỹ. Đó là vi phạm luật quốc tế. Luật pháp Hoa Kỳ đòi hỏi hành pháp phải có biện pháp chế tài đối với bất kỳ chính quyền nào đã tước đoạt tài sản của công dân Hoa Kỳ. Có đến chục hay trăm ngàn trường hợp bỏ nước ra đi từ năm 1975 hiện đã trở thành công dân Hoa Kỳ mà tài sản của họ đã bị chính quyền Việt Nam tước đoạt.

VOA: Cuộc vận động tổng thể lần này có những điểm giống và khác ra sao so với chiến dịch vận động thỉnh nguyện thư vào Tòa Bạch Ốc kêu gọi nhân quyền cho Việt Nam hồi năm ngoái?

Một nạn nhân của nạn buôn người, cô Vũ Phương Anh (thứ nhì từ bên phải), phát biểu trong một cuộc điều trần trước tiểu ban nhân quyền của Ủy ban đối ngoại Hạ-viện Hoa Kỳ, ngày 24/1/2012.Một nạn nhân của nạn buôn người, cô Vũ Phương Anh (thứ nhì từ bên phải), phát biểu trong một cuộc điều trần trước tiểu ban nhân quyền của Ủy ban đối ngoại Hạ-viện Hoa Kỳ, ngày 24/1/2012.
​​Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng: Đây là bước nối tiếp. Sau cuộc vận động vào Tòa Bạch Ốc tháng 3 năm ngoái, chúng tôi đã làm việc và hướng dẫn các phái đoàn tiếp tục vận động tại địa phương. Bây giờ, họ trở lại thủ đô Washington để tiếp tục vận động. Điểm khác biệt là năm nay chúng tôi làm quy củ hơn gồm ba bước. Thứ nhất là các buổi điều trần và tiếp xúc trong 10 và 11/4. Cuộc điều trần kế tiếp vài tuần sau đó hy vọng sẽ mời được các giới chức hành pháp tham gia để trả lời các thắc mắc của phía lập pháp trong Quốc hội Hoa Kỳ. Sau hai cuộc điều trần này sẽ có hai đạo luật được đưa ra để làm mấu chốt khởi động cuộc vận động từ địa phương lên đến toàn liên bang vào đầu tháng 6. Năm nay là năm đầu trong nhiệm kỳ hai năm của Quốc hội Mỹ. Chúng ta khởi đầu sớm sẽ có thời gian dài hơn để vận động cho các đạo luật về nhân quyền đối với Việt Nam.
 
Đặc biệt năm nay tại Việt Nam đang có phong trào đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp. Các giáo hội độc lập trong nước đã lên tiếng mạnh mẽ và chúng tôi cũng muốn yểm trợ cho các tiếng nói đó để đòi hỏi thay đổi Hiến pháp Việt Nam.

VOA: Cuộc đối thoại nhân quyền Việt-Mỹ năm nay diễn ra vào giữa tháng 4 này tại Hà Nội. Thời gian sự kiện đó và chiến dịch vận động nhân quyền bắt đầu từ 10/4 kéo dài đến tháng 6 có sự trùng hợp..

Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng: Vâng, rất đúng. Nó trùng hợp vì có lý do. Chúng tôi muốn có cuộc điều trần trước khi phái đoàn Bộ Ngoại giao Mỹ lên đường đi Việt Nam. Sau khi họ trở về lại có cuộc điều trần thứ nhì. Chúng tôi đang làm việc với Quốc hội Hoa Kỳ để yêu cầu một số giới chức hành pháp tới cuộc điều trần thứ hai này trình bày về chuyến đi đó xem họ đã nêu những vấn đề gì, thỏa thuận những điều nào, và đã có những tiến bộ nào từ phía Việt Nam hay chưa.

VOA: Về mục tiêu của chiến dịch, những người tổ chức kỳ vọng đạt được những điều gì sau cuộc vận động năm nay?

Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng: Kỳ vọng thứ nhất, hành pháp và Quốc hội Mỹ sẽ có thể thức hội ý, hợp tác thường xuyên, đều đặn, chính thức với người Mỹ gốc Việt. Mục tiêu thứ hai, đạt những điểm trọng tâm trong công cuộc tranh đấu nhân quyền Việt Nam, trong vấn đề đối ngoại của Mỹ với Việt Nam như thúc đẩy Việt Nam tôn trọng tự do tôn giáo, ngưng các biện pháp tra tấn và nạn công an bạo hành, thực tâm phòng-chống nạn buôn người, và chính quyền Hoa Kỳ phải công tâm thi hành trách nhiệm bảo vệ quyền lợi-tài sản của công dân Mỹ hiện đang bị xâm phạm bởi chính quyền Việt Nam.

VOA: Xin chân thành cảm ơn anh đã dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này.
Nguồn VOA

Từ Vĩnh Phúc đến Hải Phòng


Trong những ngày này khi mà dư luận nhân dân cả nước đang nóng lên bởi vụ việc “bảo vệ đất đai tài sản của anh em ông Đoàn Văn Vươn” đã bị biến thành “vụ án giết người , chống người thi hành công vụ”
Tại Vĩnh Phúc – quê hương của khoán nông nghiệp – lại rộ lên câu nói “từ Vĩnh phúc đến Hải Phòng”.“Từ Mê Linh (cũ) đến Tiên Lãng” “từ Đồng Gồng đến Cống Rộc”… Có người còn nói đến tính tương thông, tương đồng và tương liên của hai địa phương này với các vụ việc cưỡng chế đất (tài sản) do Đảng, chính quyền hai địa phương đã gây ra cho gia đình mẹ Việt Nam Anh hùng Hạ Thị Tý (Vĩnh Phúc), một người có công với nước, một phụ nữ nông dân Việt Nam, và gia đình anh em ông kỹ sư Đoàn Văn Vươn, người trí thức dám nghĩ dám làm cải tạo thiên nhiên làm ra của cải vật chất cho gia đình và cho xã hội (bài “Hai lần cưỡng chế mấy lần đau” 27/7/2012 trên BauxiteVN).
Vào những năm 60 của thế kỷ 20, chứng kiến cảnh nông dân Vĩnh Phúc đói kém đến tả tơi trên chính những cánh đồng trù phú của mình thì người cộng sản chân chính Kim Văn Nguộc (Kim Ngọc) đã trăn trở tìm lối đi đến ấm no hạnh phúc cho người dân bằng việc khoán ruộng. Từ trăn trở này ông đã gặp không biết bao lực cản quy chụp, suy diễn rồi kỷ luật hạ bệ ông. Chỉ đến những năm 80 – sau hơn 20 năm được thí điểm khoán tại Hải Phòng (huyện Thủy Nguyên) – chính sách khoán của Kim Ngọc mới được thừa nhận, mặc dù lúc ấy đã hơn 10 năm ông từ giã cõi đời… Mới hay rằng để chân lý đến được cuộc sống sao nhọc nhằn, truân chuyên đến vậy!
Ở thập kỷ 90 của thế kỷ 20, tại Vĩnh Phúc cũng xảy ra chuyện tán tận lương tâm – nó tán tận bởi tổ chức đảng, chính quyền nơi đây đã tổ chức cướp bộ gỗ hậu sự của một bà mẹ VNAH tại xã Quang Minh, huyện Mê Linh (cũ) sau đó vu cho gia đình nợ thuế nông nghiệp để hợp thức cho sự cướp bóc này.
Mẹ VNAH đó là mẹ Hạ Thị Tý, khi mất đi rồi còn chút tài sản cuối cùng là đất để lại cho hậu thế cũng lại bị Đảng, chính quyền nơi đây cướp nốt và đẩy các cháu của mẹ vào cảnh tù đày. Hơn mười năm nay tuy không có chứng cứ chứng minh gia đình đã “công hữu” vậy mà Đảng, chính quyền không thèm trả lại cho gia đình mẹ .
Còn tại Hải Phòng, một kỹ sư dám đặt cược bản thân, gia đình, tài sản của mình để cải tạo bãi sú, bãi bồi ven biển, bám đất, bám biển làm ra của cải cho xã hội. Trồng cây rồi leo cây đến ngày hái quả, những tưởng “qua cơn bĩ cực sẽ đến ngày thái lai”… Nào ngờ lại chính Đảng, chính quyền nơi đây chứ không ai khác lại dùng lực cảnh sát, quân đội “cướp” tài sản, thành quả công sức của đại gia đình anh bằng việc cưỡng chế thu hồi đất với lý do “đã hết thời hạn đấu thầu?” (không có thứ luật pháp hiện hành nào cho phép, qui định như vậy).
Gia đình mẹ VNAH Hạ Thị Tý đã bị tù hai năm và chưa thể đòi lại được đất, được gỗ hậu sự cho mẹ vì đảng bao che làm ngơ cho cán bộ của đảng đã cướp đất của mẹ. Và chính những đảng viên cướp bóc đó lại làm cán bộ cao hơn!
Gia đình Đoàn Văn Vươn đã bị tạm giam hơn 1 năm nay, và đang phải hầu tòa vì đảng, nhà nước cho rằng gia đình anh giết người, chống người thi hành công vụ. Những nông dân Vĩnh Phúc, nông dân Hải Phòng và trên cả nước có thể học ngắn, lý luận không nhiều… nhưng cũng tự suy nghĩ rằng nếu những kẻ mà đảng cho rằng đã bị anh em nhà Đoàn Văn Vươn giết (mặc dù họ không chết hay không có thương tích đến mức phải truy tố) mà không đến khu vực Cống Rộc nhà họ để thực hiện hành vi cướp bóc (được núp dưới mỹ từ cưỡng chế) tài sản, rồi hủy hoại tài sản của gia đình họ, thì liệu họ có được coi là bị hại của Đoàn Văn Vươn không?
Chẳng lẽ một nền pháp chế XHCN tiên tiến đến mức những đảng viên cộng sản dùng quyền lực nhà nước đi cướp của bằng cách cưỡng chế, thu hồi , hủy hoại tài sản của người dân . Người bị cướp chống cự lại kẻ ăn cướp lại bị chính những kẻ ăn cướp đó bắt về phạm tội giết người?! Mặc dù việc cưỡng chế đó đã được người đứng đầu chính phủ xác định là “sai hoàn toàn”.
Mọi tầng lớp nhân dân đặc biệt là tầng lớp nông dân cả nước đang trông đợi ngày về “Cống Rộc” của anh em nhà Đoàn Văn Vươn. Cũng như cầu mong Gia đình mẹ VNAH Hạ Thị Tý (ở Mê Linh - VP cũ) sớm được trả lại hồ “Đồng Gồng”.
Bà mẹ VNAH Hạ Thị Tý – nơi khởi đầu dân oan 16 năm nay – chưa được Đảng trả gỗ hậu sự, trả đất hồ Đồng Gồng. Kỹ sư Đoàn Văn Vươn liệu có được minh oan tại phiên tòa này? Khu Cống Rộc của đại gia đình anh liệu có về lại tay anh sau phiên tòa này?
Nếu Vĩnh Phúc là nơi khởi đầu cho phong trào khoán nông nghiệp thì Hải Phòng là nơi đúc kết để nhân rộng việc khoán. Nếu Vĩnh Phúc là nơi khởi đầu của việc cướp tài sản công dân bằng hình thức Đảng, Nhà nước dùng công an quân đội cưỡng chế người dân thì Hải Phòng có là nơi cảnh tỉnh cho mọi người dân về hệ quả của việc đảng lãnh đạo nhà nước, xã hội dùng quân đội, công an để “bạo lực cách mạng” với người dân bất kẻ họ là nông dân, kỹ sư, người có công hay bất cứ ai mà họ muốn cướp?
Và …Vĩnh Phúc - Hải Phòng liệu còn là nơi khởi đầu và nơi để đúc kết… những gì nữa đây?
Đ.T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN
Nguồn: http://boxitvn.blogspot.com/2013/04/tu-vinh-phuc-en-hai-phong.html#more

Tuesday, April 02, 2013

Trung Quốc có thể âm thầm đàm phán với Philippines về lãnh hải

 Dân Philippines biểu tình phản đối khi tàu Trung Quốc đánh bắt cá bất hợp pháp trong vùng bãi cạn Scarborough
Theo nhận xét của Trung tâm An ninh Hoa Kỳ Mới (CNAS), các nhà lãnh đạo Trung Quốc có thể quyết định âm thầm thương thuyết với Philippines để nước này rút quyết định đưa vấn đề tranh chấp tại Biển Nam Trung Quốc ra trước Tòa án Trọng tài Liên Hiệp Quốc.

Tuy nhiên theo nhà phân tích Peter Dutton của trung tâm, để đổi lại có thể Bắc Kinh phải cho Manila tiếp cận với bãi cạn Scarborough, Philippines gọi là Panataq, cam kết không quấy nhiễu việc thăm dò đầu khí của Philippines và thương thuyết với thiện chí.

Vào giữa năm 2012, Philippines mất quyền tiếp cận các nguồn lợi chung quanh Panataq sau khi Trung Quốc đưa lực lượng hải quân hùng hậu và nhiều tàu đánh cá đến vùng này áp đảo đội thuyền đánh cá nhỏ bé của Philippines.

Bãi cạn chỉ cách tỉnh Zambales của Philippines 124 hải lý, nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Philippines, nhưng Trung Quốc khẳng định chủ quyền của họ trong vùng này.

Nếu việc xét xử của tòa án trọng tài quốc tế vẫn tiếp tục, dù Trung Quốc đã bác bỏ tiến trình này, thì Trung Quốc gặp nhiều bất lợi vì việc Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền gần như toàn bộ Biển Nam Trung Quốc không được luật quốc tế hậu thuẩn.

Trong khi đó tại Manila, đại sứ Trung Quốc Mã Khắc Khanh kêu gọi kiên nhẫn trong việc giải quyết tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và Philippines  và yêu cầu có đối thoại nhiều hơn nữa về vấn đề này.

Bà nhấn mạnh là việc giải quyết hòa bình các tranh chấp là “cam kết mạnh mẽ” của các nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc, Chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Quốc Cường.

Nguồn: The Philippines Star / CNAS - voatiengviet.com

Quấy nhiễu để lấn dần biển đảo : Cuộc chiến hao mòn khôn ngoan của Bắc Kinh

 
Thông tín viên nhật báo cánh tả Libération hôm nay trong bài viết mang tựa đề « Trung Quốc tiến ra biển » đã nhận định, chủ nghĩa bành trướng trên biển của Bắc Kinh làm các nước láng giềng lo ngại, và gia tăng căng thẳng trong khu vực. Theo các chuyên gia, thì cuộc chiến tranh hao mòn để gặm nhấm biển đảo này rất là khôn ngoan.
Nói về tham vọng của Trung Quốc tại châu Á-Thái Bình Dương, tác giả nhận định từ nhiều năm qua, Bắc Kinh không ngừng mở rộng tầm ảnh hưởng trên biển cũng như trên đất liền. Trung Quốc phải đối đầu với điều được coi là « chính sách ngăn chặn » của Hoa Kỳ. Các nước láng giềng hết sức quan ngại trước sự hung hăng của Bắc Kinh trên đại dương, và Hoa Kỳ nhân đó đã củng cố sự hiện diện về ngoại giao và quân sự tại châu Á-Thái Bình Dương – một chiến lược mà ông Barack Obama gọi là « xoay trục về phía châu Á ».

Thế nhưng cuộc khủng hoảng tại bán đảo Triều Tiên theo cái nhìn của Bắc Kinh đã tạo một cái cớ tốt cho Hoa Kỳ và các đồng minh Nhật Bản và Hàn Quốc để chống lại cái thế đang lên của Trung Quốc.

Tiến ra biển để thực hiện « giấc mơ Trung Hoa »

Lợi ích chiến lược của Bắc Kinh nằm trong khuôn khổ « giấc mơ Trung Hoa » mà ông Tập Cận Bình đã trưng ra trước quốc dân, trong bài diễn văn nhậm chức Chủ tịch nước hồi tháng Ba. Ông Tập đã gắn liền « giấc mơ » này với khái niệm « phục hưng Trung Quốc », nhằm khôi phục lại vinh quang và các biên giới của đế quốc Trung Hoa thời xa xưa. Để đạt được điều đó, Bắc Kinh đã lao vào một tiến trình chinh phục những lãnh thổ được cho là cần phải giành lại, theo kiểu vết dầu loang, một chiến thuật dường như là lấy từ Binh pháp của Tôn Tử.

Quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang do Nhật Bản quản lý nhưng bị Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền, hồi tháng 11/2012 là trung tâm của một cuộc khủng hoảng ngoại giao và thương mại giữa Tokyo và Bắc Kinh. Các sản phẩm của Nhật bị tẩy chay, và đại sứ quán Nhật Bản tại Bắc Kinh bị những người biểu tình vây hãm. Từ đó đến nay, mỗi ngày Bắc Kinh đều gởi tàu đến quấy nhiễu lực lượng tuần duyên Nhật xung quanh quần đảo này. Thậm chí một chiến hạm Trung Quốc còn chĩa radar định vị hỏa lực vào một tàu khu trục Nhật – tất nhiên là Bắc Kinh đã chối phăng sự kiện trên.

Libération dẫn lời các chuyên gia cho rằng các vụ va chạm trên biển này có nguy cơ lớn dẫn đến những cuộc đụng độ. Hôm 13/12/2012, lần đầu tiên kể từ nửa thế kỷ qua, một máy bay trinh sát Trung Quốc đã xâm phạm không phận Nhật Bản. Một phi đội Nhật lập tức bay lên truy đuổi, khiến người ta lo ngại một trận không chiến. Khu vực này được xem là « lãnh thổ chủ quyền cốt lõi » (tương tự như Tây Tạng), có nghĩa là quyền sở hữu nơi đây không thể tranh cãi.

Bãi cạn Scarborough cũng là một đảo bị Trung Quốc yêu sách, nằm cách Philippines 160 km nhưng cách vùng duyên hải Trung Quốc đến 800 km. Mùa xuân năm ngoái, các chiến hạm Trung Quốc đã phong tỏa lối vào chính, khiến các ngư dân Philippines không thể vào được. Để phản ứng lại, Tokyo và Manila đã đứng chung một mặt trận, hợp tác với nhau trong lãnh vực quốc phòng. Những vụ đụng độ tương tự cũng diễn ra thường xuyên với Việt Nam xung quanh quần đảo Hoàng Sa (bị Trung Quốc chiếm đóng) và quần đảo Trường Sa (cùng bị Malaysia, Brunei, Philippines và Đài Loan đòi hỏi chủ quyền).

Quấy nhiễu trên biển : Cuộc chiến tranh hao mòn khôn ngoan của Bắc Kinh

Libération nhận định, những vụ đối đầu này chỉ là chương đầu tiên trong chiến dịch gặm nhấm đầy tham vọng, bởi vì Bắc Kinh yêu sách toàn bộ Biển Đông, trải dài từ duyên hải Indonesia cho đến Malaysia…cách Hoa lục đến hai ngàn cây số ! Khẳng định được kế thừa từ đế quốc Trung Hoa cũ, chế độ cộng sản Bắc Kinh đã tái khẳng định chủ quyền bằng cách cho phát hành các hộ chiếu có in tấm bản đồ bao gồm « đường lưỡi bò ». Tuần rồi, một hạm đội xe lội nước Trung Quốc đã tập luyện đổ bộ lên một đảo san hô chỉ cách Malaysia có 80 km. Kuala Lumpur vốn hiền lành trước Bắc Kinh, cũng đã phải chau mày.

Rõ ràng là Bắc Kinh đã làm các láng giềng rất lo sợ. « Từ thập niên 80, chiến lược quân sự của Trung Quốc dựa trên quan niệm biên giới chiến lược » - năm 2010, ông Shinzo Abe, nay đã trở thành Thủ tướng Nhật, giải thích như trên. Ông nói : « Ý tưởng này nói rõ là các đường biên giới và đặc khu kinh tế được xác định bởi quyền lực của một quốc gia. Kinh tế Trung Quốc càng lớn mạnh, thì vòng ảnh hưởng càng phải mở rộng. Một số cho rằng quan niệm này cũng tương đồng với Lebensraum (không gian cốt lõi) của Đức quốc xã ». 

Sở hữu ngân sách quốc phòng lớn thứ nhì trên thế giới, năm ngoái Trung Quốc đã cho hạ thủy chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên là Liêu Ninh. Nhưng về mặt chính thức thì Bắc Kinh vẫn rêu rao quan niệm « trỗi dậy hòa bình », và hầu như luôn gởi những tàu « dân sự » lên tuyến đầu để chiếm giữ các vùng biển yêu sách. Chuyên gia Stéphanie Kleine-Ahlbrandt của International Crisis Group (ICG) mới đây đã giải thích với tờ Los Angeles Times: « Đó là một chiến lược khôn ngoan, bởi vì Trung Quốc có thể đạt được việc kiểm soát một khu vực mà chẳng cần bắn ra phát súng nào ». 

Bài báo của Libération kết luận : Đôi khi tình hình cũng có khác. Tuần rồi, Việt Nam lên án Bắc Kinh là đã bắn vào một chiếc tàu cá Việt Nam gần quần đảo Hoàng Sa. Trung Quốc đã chối bay, và không có gì chứng minh cho những lời kết án của Hà Nội. Chỉ có một điều chắc chắn là, Bắc Kinh đã lại dấn thêm được một bước về chủ quyền trên biển.

Bắc Kinh gây chiến với Apple : Kiểm duyệt hay cạnh tranh ?

Cũng liên quan đến Trung Quốc nhưng trên lãnh vực kinh tế, phụ tranh kinh tế của nhật báo cánh hữu Le Figaro đề cập đến « Chiến tranh công khai giữa Apple và Bắc Kinh ». Nhân dân Nhật báo đã kêu gọi quần chúng Trung Quốc « chấm dứt sự ngạo mạn của Apple ».

Tờ báo cho biết từ mấy ngày qua, nhãn hiệu trái táo đã là mục tiêu đánh phá ác liệt của báo chí nhà nước Trung Quốc, và một cuộc điều tra chính thức đã được mở ra về dịch vụ hậu mãi của tập đoàn Apple.

Tất cả bắt đầu từ ngày 15/03/2013, nhân Ngày thế giới những người tiêu thụ. Theo truyền thống thì trong ngày này, kênh truyền hình nhà nước CCTV cho chiếu một chương trình rất được chờ đợi, tố cáo những thiếu sót của một số nhãn hiệu. Danh sách này được giữ bí mật đến giờ chót, và nhiều doanh nghiệp không bao giờ ngóc dậy nổi sau cú đòn tung ra vào giờ vàng.

Năm nay, Volkswagen và Apple bị đưa lên đoạn đầu đài. Nhãn hiệu trái táo bị lên án là không đối xử với người tiêu dùng Trung Quốc ngang bằng với các nước khác trong dịch vụ hậu mãi. Phối hợp với CCTV, Nhân dân Nhật báo, cơ quan của đảng Cộng sản mỗi ngày đều đăng một bài đả kích kịch liệt, kêu gọi đông đảo quần chúng « chấm dứt sự ngạo mạn chưa từng thấy của Apple ». Một viên chức của cơ quan quản lý công nghiệp và thương mại đòi hỏi « Chính quyền địa phương cần điều tra và trừng phạt những hoạt động bất hợp pháp ». Tập đoàn California đã bác bỏ những lời tố cáo này, khẳng định luôn chấp hành luật pháp Trung Quốc.

Theo Le Figaro, thì rất nhiều cư dân mạng Trung Quốc đã không bị lừa gạt. Họ nhìn thấy phía sau chiến dịch thô bạo này là một thủ đoạn quy mô của nhà nước. Những blogger nổi tiếng cho biết, họ nhận được khuyến cáo cần hùa theo đề tài này, vào ngày giờ cụ thể …

Thế thì động cơ của vụ này là gì ? Một số người cho đây là việc tấn công vào máy chủ của Apple, vốn không bị Trung Quốc kiểm duyệt. Hoặc có thể là nhằm tạo đà cạnh tranh cho các công ty Trung Quốc như Lenovo, Huawei, ZTE, vốn nghèo sáng tạo.

Apple còn phải đối phó với các vụ kiện khác, chủ yếu là về sở hữu trí tuệ. Tuần rồi, công ty Trung Quốc Zhizhen đã kiện ra tòa án Thượng Hải, khẳng định Apple đã sao chép phần mềm nhận ra giọng nói của hệ thống Siri. Tại Bắc Kinh, tập đoàn sản xuất phim ảnh của nhà nước Shanghai Animated Film Studio kiện Apple là đã bán phim mà chưa có sự đồng ý của họ. Năm ngoái, nhãn hiệu trái táo cũng đã phải trả 60 triệu đô la cho nhà sản xuất máy tính Trung Quốc Proview để chấm dứt vụ thưa kiện về quyền sở hữu cái tên iPad.

Le Figaro cho biết, nhiều nhà quan sát rất lo ngại trước chủ nghĩa cực đoan dân tộc về kinh tế khá thô bạo này. Cách đây hai năm, vấn đề kiểm duyệt đã được sử dụng để đánh vào tập đoàn Google, còn bây giờ thì Bắc Kinh viện những cớ khác để ngáng chân Apple. Còn những chiếc xe hơi Nhật đã phải trả giá cho vụ quần đảo Senkaku/Điếu Ngư. Một nhà ngoại giao nhận xét : « Cái cách tổ chức những chiến dịch kiểu này rất đáng ngại đối với các nhà đầu tư, đồng thời thiếu tôn trọng các quy định thương mại quốc tế ». 

Vì sao Bình Nhưỡng quá hung hăng ?

« Bắc Triều Tiên gia tăng áp lực », đó là tựa đề bài báo của đặc phái viên Le Monde tại Seoul, về những đe dọa chiến tranh của Bình Nhưỡng đối với Hoa Kỳ và Hàn Quốc, mà theo tờ báo là có thể gây ra những hậu quả nặng nề trong khu vực.

Các chuyên gia về Bắc Triều Tiên ở Seoul rất quan ngại trước nguy cơ leo thang chiến tranh, cũng như khả năng Bình Nhưỡng thử nguyên tử lần thứ tư. Theo Cheong Seong Chang của Viện Sejong, thì « cần phải quay lại với các nguyên tắc cơ bản của chế độ : chuyển từ tình trạng ngưng bắn sang hiệp ước hòa bình, đòi hỏi Mỹ đảm bảo an ninh, và bình thường hóa quan hệ với Washington – điều kiện cần thiết để được viện trợ ». 

Từ ngưng bắn thỏa thuận cách đây 60 năm sang hiệp ước hòa bình là một đòi hỏi lô-gích, nhưng phía sau đó, theo nhà phân tích Shim Jae Hoon, là như vậy « sẽ không còn lý do để duy trì quân Mỹ đóng tại Hàn Quốc, mở ra cánh cửa cho cuộc phiêu lưu của Bình Nhưỡng ». 

Le Monde cho rằng có nhiều nhân tố dẫn đến sự leo thang của Bắc Triều Tiên. Trước tiên là do Hội đồng Bảo an tăng cường trừng phạt, rồi Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc cho thành lập ủy ban điều tra, cuộc tập trận chung Mỹ-Hàn, và « sự kiên nhẫn chiến lược » của Washington, không có sáng kiến nào về cuộc khủng hoảng tại bán đảo Triều Tiên. Nhưng bên cạnh đó còn nhằm tái khẳng định sự độc lập trước Bắc Kinh – đồng minh duy nhất và là đối tác thương mại hàng đầu của Bình Nhưỡng.

Nga « khủng bố » các tổ chức phi chính phủ như dưới thời Liên Xô

Nhìn sang nước Nga, bài xã luận của Le Monde khi nói về đợt thanh tra rầm rộ các tổ chức phi chính phủ tại đây đã cho là một « xen trấn áp », mà cựu nhân viên mật vụ KGB, Vladimir Putin vốn quen thuộc, với mục đích là để gieo rắc sợ hãi.

Tại các thành phố lớn của Nga, cảnh sát, tòa án, thuế vụ huy động hàng ngàn nhân viên để kiểm tra hàng trăm tổ chức phi chính phủ hoạt động trong mọi lãnh vực từ bảo vệ nhân quyền, sinh thái cho đến giáo dục, văn hóa. Human Rights Watch cho biết : « Đây là một đợt thanh tra quy mô chưa từng thấy tại Nga ».

Các quỹ uy tín của Đức như Friedrich Ebert và Konrad Adenauer chuyên cấp học bổng, cũng như Alliance Française khuyến học tiếng Pháp, đều bị thanh tra. Tại tổ chức đấu tranh cho tự do Memorial của Nga, các nhân viên còn bị đòi xuất trình sổ tiêm chủng bệnh sởi, và giấy chứng nhận diệt chuột.

Theo Matxcơva, thì đơn giản đây là việc áp dụng bộ luật được Quốc hội thông qua tháng 11/2012, theo đó tất cả các hiệp hội có nhận tiền từ nước ngoài đều phải kê khai là « cơ quan ngoại quốc », nếu không những người phụ trách có thể bị cho đi cải tạo hai năm. Le Monde mỉa mai rằng vẫn là một « tiến bộ », vì dưới thời Stalin cái tội « nhân viên ngoại quốc » có thể dẫn đến án tử hình hoặc bị tống vào gu-lắc suốt đời.

Tờ báo cho rằng ý đồ của Matxcơva là tái tạo « con người xô-viết », mẫu công dân luôn sợ hãi chính quyền, bị nhồi sọ nỗi sợ các « thế lực thù địch ». Không chỉ nhằm trấn áp các tổ chức phi chính phủ, mà còn đẩy người dân Nga khỏi vòng ảnh hưởng của ngoại quốc, đặc biệt là phương Tây.

Một nước Nga ở đầu thế kỷ 21 đang bị giằng xé bởi sự thoái lui về chủ nghĩa dân tộc cực đoan được ông Putin nuôi dưỡng, và khát vọng mở cửa ra với thế giới của giai cấp trung lưu. Theo Le Monde, thì tốt nhất là khả năng thứ hai vượt trội lên xu hướng thứ nhất.
Blog Thụy Mi
Nguồn: quanlambao

Những quan chức… vui tính!

Đổng lý văn phòng thì trát quân đi xem “cuộc thi đá bóng”. “Sổ đỏ” Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng được mang đi “cắm” để chạy dự án. Tổng Giám đốc Vinalines thì “đi công tác nước ngoài”, vắng mặt trong cuộc họp quan trọng. Và câu chuyện quan chức thủ đô được “bôi cũng không trơn”.

Quả là một tuần có lắm chuyện khôi hài. Thưa các bạn, các bạn có nhận thấy điểm gì chung giữa những câu chuyện không ít thú vị trong tuần?
Chẳng cần phải suy nghĩ nhiều đâu. Chỉ cần hiểu giản dị là những quan chức trên (và cũng không loại trừ còn nhiều quan chức như thế nữa) thật là vui tính.
Câu chuyện cái “trát khẩn” ở Kon Tum, về chuyện huy động “các bộ, ban ngành, UBND các huyện, thành phố, các đơn vị lực lượng vũ trang, các doanh nghiệp, trường học trên địa bàn” đi xem đấu bóng đá khiến người ta nhớ lại “tinh thần thể dục” từ thế kỷ trước của cụ Nguyễn Công Hoan.
Nhưng điều đáng nói là câu chuyện này, rút cục, đã có một cái kết “như phim hài”: Do “sơ suất” và đương nhiên “sơ suất” này là “của anh em”. Chắc là một cô cậu đánh máy nào đó.
Ở Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng – khu “di sản thế giới” – không có cô cậu đánh máy nào để đổ lỗi, Giám đốc vườn gãi đầu gãi tai thú nhận đã đưa sổ đỏ cho một doanh nghiệp để “xin” được chạy dự án từ nguồn vốn của nước ngoài. Trên Tiền Phong, ông giám đốc ”vui tính” này cho biết doanh nghiệp đã cầm sổ đỏ từ 2 năm này ở Hà Nội, nhưng địa chỉ ở đâu thì ông “không nhớ”.
Một sự đãng trí hài hước. Nó chỉ không hài hước ở chỗ “sổ đỏ di sản thế giới” không phải là cái sổ đỏ tư gia. Bởi nếu là sổ đỏ tư gia, có lẽ, ít nhất vợ ông giám đốc chẳng bao giờ đưa không cho ai đó, ở đâu đó, từ suốt 2 năm nay mà lại chẳng nhớ.
Chuyện cần phí “bôi trơn”, nói đi nói lại mãi rồi, nhưng trường hợp Phong Nha-Kẻ Bàng đang cho thấy là cái lệ “bôi trơn” đã ngấm vào máu và khi ngay cả cơ quan quản lý cũng phải “chạy”, phải “xin”, phải “bôi trơn” thì cái tệ này nên coi là quốc nạn.
Ở thủ đô, cũng là phí ”bôi trơn”, đã có một phát ngôn vô cùng thẳng thắn: “Doanh nghiệp nói họ đi làm dự án ở đâu cũng có chi phí tiêu cực nhiều hay ít, những nơi khác có ”bôi” thì ”trơn”, còn Hà Nội ”bôi” cũng ”không trơn”.
Người phát ngôn là Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị.
Chuyện phí ”bôi trơn” ở Hà Nội dường như cũng được phản ánh chính xác trong khảo sát của Ban Tuyên giáo Thành ủy. Ở hàng loạt các sở trực tiếp giải quyết các công việc hành chính, với dân, các chỉ số như tính quyết liệt giải quyết công việc chỉ đạt 28%; mức độ hài lòng đối với đội ngũ công chức tại các sở này đạt 26%.
”Bôi” mà cũng ”không trơn” thì rõ ràng, tỉ lệ 26-28% vẫn còn là rất đáng mừng.
Cũng là chuyện “nói thẳng”, Bộ trưởng Thăng đã chất vấn chuyện Tổng Giám đốc Vinalines Nguyễn Cảnh Việt đi công tác nước ngoài, rằng: “Đi Campuchia thì có cứu được Vinalines không?”.
Ông Việt quả là vui tính, ông đi công tác nước ngoài để vắng mặt trong một hội nghị họp bàn về tái cơ cấu doanh nghiệp.
Trong khi đó, cũng là chuyện vui, một “cái ghế to” cho chức “Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Việt Nam” thì lại không ai chịu ngồi.
Có lẽ không có gì khó giải thích lắm: Từ lâu, tòa trụ sở này đã biến thành sàn nhảy. Từ chuyện cái “trát khẩn” xem “cuộc thi đấu bóng đá” đã một lần nữa tái khẳng định “cò bóng đá” đã tuyệt chủng.
Theo Người Lao Động

North Korea expands nuclear weapons programme

 North Korea's parliament has endorsed plans to give nuclear weapons greater prominence in the country's defences.
The move came a day after the ruling Workers' Party called for nuclear forces to be "expanded and beefed up qualitatively and quantitatively".
North Korea Workers' Party plenary meeting - 31 March
North Korea has said it is entering a "state of war" with the South - prompting Seoul to promise a "strong response" to aggression by the North.
The North is angry at UN sanctions following its nuclear test in February.
It is also unhappy with joint US-South Korea annual military drills. But the US says there is no sign of North Korean "actions to back up the rhetoric".
Meanwhile, North Korea has announced it has appointed a new premier, Pak Pong-ju. He was sacked from the same post in 2007.
'The nation's life' North Korea's Supreme People's Assembly convened on Monday for a day-long annual session. It normally focuses on making economic decisions.
But state news agency KCNA said the body had "unanimously adopted an ordinance that provides for giving nuclear weapons greater prominence in the defence of the country".

Timeline: Korean tensions

  • 12 Dec: North Korea fires three-stage rocket, in move condemned by UN as banned test of long-range missile technology
  • 12 Feb: North Korea conducts an underground nuclear test, its third after tests in 2006 and 2009
  • 11 Mar: US-South Korea annual joint military drills begin
  • 19 Mar: US flies B-52 nuclear-capable bombers over Korean peninsula, following several North Korean threats
  • 27 Mar: North Korea cuts military hotline with South
  • 28 Mar: US flies B-2 stealth bombers over Korean peninsula
  • 30 Mar: North Korea says it is entering a "state of war" with South Korea
The law reads that the country's nuclear weapons are a "means of defence" and serve the purpose of "dealing deadly retaliatory blows at the strongholds of aggression until the world is denuclearised".
On Sunday the Workers' Party Central Committee held a rare high-level meeting in which it described nuclear weapons as "the nation's life".
"The DPRK [North Korea]'s possession of nuclear weapons should be fixed by law and the nuclear armed forces should be expanded and beefed up qualitatively and quantitatively," a KCNA report on the meeting said.
"The People's Army should perfect the war method and operation in the direction of raising the pivotal role of the nuclear armed forces in all aspects concerning war deterrence and war strategy."
In the last few days North Korea has issued multiple warnings of attacks on US and South Korean targets - to which the US has responded with an apparent show of military hardware. The US flew F-22 planes from Japan to South Korea's Osan Air base on Sunday, as part of ongoing joint military exercises with Seoul, officials said.
Speaking to defence officials on Monday, South Korean President Park Geun-hye said that she took the series of threats from Pyongyang "very seriously".
But despite its rhetoric few think the North - which last week cut a military hotline which was the last official direct link with Seoul - would risk full-blown conflict.
In Washington, President Barack Obama's spokesman that "despite the harsh rhetoric we are hearing from Pyongyang, we are not seeing changes to the North Korean military posture, such as large-scale mobilisations and positioning of forces".
Source: bbc.co.uk

Multi-Toxin Biotech Crops Not Silver Bullets, Scientists Warn

 Mar. 29, 2013 — The popular new strategy of planting genetically engineered crops that make two or more toxins to fend off insect pests rests on assumptions that don't always apply, UA researchers have discovered. Their study helps explain why one major pest is evolving resistance much faster than predicted and offers ideas for more sustainable pest control.
 
Mar. 29, 2013 — The popular new strategy of planting genetically engineered crops that make two or more toxins to fend off insect pests rests on assumptions that don't always apply, UA researchers have discovered. Their study helps explain why one major pest is evolving resistance much faster than predicted and offers ideas for more sustainable pest control.

A strategy widely used to prevent pests from quickly adapting to crop-protecting toxins may fail in some cases unless better preventive actions are taken, suggests new research by University of Arizona entomologists published in the Proceedings of the National Academy of Sciences.
Corn and cotton have been genetically modified to produce pest-killing proteins from the bacterium Bacillus thuringiensis, or Bt for short. Compared with typical insecticide sprays, the Bt toxins produced by genetically engineered crops are much safer for people and the environment, explained Yves Carrière, a professor of entomology in the UA College of Agriculture and Life Sciences who led the study.
Although Bt crops have helped to reduce insecticide sprays, boost crop yields and increase farmer profits, their benefits will be short-lived if pests adapt rapidly, said Bruce Tabashnik, a co-author of the study and head of the UA department of entomology. "Our goal is to understand how insects evolve resistance so we can develop and implement more sustainable, environmentally friendly pest management," he said. Tabashnik and Carrière are both members of the UA's BIO5 Institute.
Bt crops were first grown widely in 1996, and several pests have already become resistant to plants that produce a single Bt toxin. To thwart further evolution of pest resistance to Bt crops, farmers have recently shifted to the "pyramid" strategy: each plant produces two or more toxins that kill the same pest. As reported in the study, the pyramid strategy has been adopted extensively, with two-toxin Bt cotton completely replacing one-toxin Bt cotton since 2011 in the U.S.
Most scientists agree that two-toxin plants will be more durable than one-toxin plants. The extent of the advantage of the pyramid strategy, however, rests on assumptions that are not always met, the study reports. Using lab experiments, computer simulations and analysis of published experimental data, the new results help explain why one major pest has started to become resistant faster than anticipated.
"The pyramid strategy has been touted mostly on the basis of simulation models," said Carrière. "We tested the underlying assumptions of the models in lab experiments with a major pest of corn and cotton. The results provide empirical data that can help to improve the models and make the crops more durable."
One critical assumption of the pyramid strategy is that the crops provide redundant killing, Carrière explained. "Redundant killing can be achieved by plants producing two toxins that act in different ways to kill the same pest," he said, "so, if an individual pest has resistance to one toxin, the other toxin will kill it."
In the real world, things are a bit more complicated, Carrière's team found out. Thierry Brévault, a visiting scientist from France, led the lab experiments at the UA. His home institution, the Center for Agricultural Research for Development, or CIRAD, is keenly interested in factors that could affect pest resistance to Bt crops in Africa.
"We obviously can't release resistant insects into the field, so we breed them in the lab and bring in the crop plants to do feeding experiments," Carrière said. For their experiments, the group collected cotton bollworm -- also known as corn earworm or Helicoverpa zea -, a species of moth that is a major agricultural pest, and selected it for resistance against one of the Bt toxins, Cry1Ac.
As expected, the resistant caterpillars survived after munching on cotton plants producing only that toxin. The surprise came when Carrière's team put them on pyramided Bt cotton containing Cry2Ab in addition to Cry1Ac.
If the assumption of redundant killing is correct, caterpillars resistant to the first toxin should survive on one-toxin plants, but not on two-toxin plants, because the second toxin should kill them, Carrière explained.
"But on the two-toxin plants, the caterpillars selected for resistance to one toxin survived significantly better than caterpillars from a susceptible strain."
These findings show that the crucial assumption of redundant killing does not apply in this case and may also explain the reports indicating some field populations of cotton bollworm rapidly evolved resistance to both toxins.
Moreover, the team's analysis of published data from eight species of pests reveals that some degree of cross-resistance between Cry1 and Cry2 toxins occurred in 19 of 21 experiments. Contradicting the concept of redundant killing, cross-resistance means that selection with one toxin increases resistance to the other toxin.
According to the study's authors, even low levels of cross-resistance can reduce redundant killing and undermine the pyramid strategy. Carrière explained that this is especially problematic with cotton bollworm and some other pests that are not highly susceptible to Bt toxins to begin with.
The team found violations of other assumptions required for optimal success of the pyramid strategy. In particular, inheritance of resistance to plants producing only Bt toxin Cry1Ac was dominant, which is expected to reduce the ability of refuges to delay resistance.
Refuges consist of standard plants that do not make Bt toxins and thus allow survival of susceptible pests. Under ideal conditions, inheritance of resistance is not dominant and the susceptible pests emerging from refuges greatly outnumber the resistant pests. If so, the matings between two resistant pests needed to produce resistant offspring are unlikely. But if inheritance of resistance is dominant, as seen with cotton bollworm, matings between a resistant moth and a susceptible moth can produce resistant offspring, which hastens resistance.
According to Tabashnik, overly optimistic assumptions have led the EPA to greatly reduce requirements for planting refuges to slow evolution of pest resistance to two-toxin Bt crops.
The new results should come as a wakeup call to consider larger refuges to push resistance further into the future, Carrière pointed out. "Our simulations tell us that with 10 percent of acreage set aside for refuges, resistance evolves quite fast, but if you put 30 or 40 percent aside, you can substantially delay it."
"Our main message is to be more cautious, especially with a pest like the cotton bollworm," Carrière said. "We need more empirical data to refine our simulation models, optimize our strategies and really know how much refuge area is required. Meanwhile, let's not assume that the pyramid strategy is a silver bullet."